Quãng đời xưa in dấu

TP - Đã lâu rồi tôi có một thói quen: Ngâm mình trong bồn tắm mặc cho “bọt biển” dập dềnh mơn man da thịt, nhắm mắt nhớ lại các việc đã làm của một ngày trong tiếng nhạc khe khẽ của bản serenade buồn dìu dịu.
Giữa lúc tôi chìm vào cảm giác mãn nguyện, hài lòng với những gì mình có thì ở ngoài, chồng tôi đang dạo quanh căn biệt thự nhỏ. Anh đã giảm số đo cái bụng hơi phệ được vài phân, nhưng vẫn không thắt dây lưng được mà phải mặc quần dải treo lên vai. Vung tay chân, anh làm các động tác thư giãn dọc lối đi nhỏ rải sỏi trong vườn hoa kiểng và hít thở khí trời lúc đêm về. Anh có thói quen này từ khi đứa con gái duy nhất của chúng tôi sang Pháp du học. Tôi biết, chồng tôi cũng đầy kiêu hãnh, tự mãn với những gì mình đang tận hưởng.
Bạn bè bảo tôi may mắn, được chồng chiều chuộng, thương yêu. Chồng tôi là nhà sưu tập tranh, có gallery ở ngay mặt tiền một đường phố lớn. Tranh của tôi cũng bán được. Chồng tôi chẳng phải là họa sỹ, nhưng thẩm tranh không đến nỗi nào. Anh là một người nhanh nhẹn, nắm bắt được thị hiếu người giàu. Nhìn tranh của các họa sỹ, anh biết cái nào bán được cái nào không. Chồng tôi có thể mua rẻ của họ và bán đắt cho người nước ngoài, người giàu trong nước. Anh lại có tài tranh thầu, thu gom, đặt vẽ, cung cấp hàng loạt tranh cho các cơ quan nhà nước hoặc khách sạn lớn mới xây dựng muốn trang trí nội thất. Suốt ngày, chồng tôi bận rộn với việc mua bán tranh; vậy mà trừ những khi phải tiếp khách làm ăn, còn bận đến mức nào anh cũng thu xếp về sớm, ăn bữa cơm tối với vợ.
Nhưng tối nay, chồng tôi về muộn. Con bé trực gallery gọi điện thoại biểu, có khách muốn mua bức tranh Biên giới lúc hoàng hôn của tôi. Bức tranh có trận địa cao xạ pháo 37 ly hai nòng lúc mặt trời xuống ở biên giới Tây Nam. Mấy cây thốt nốt rũ lá, một cây bị mảnh đại bác phạt cụt ngọn đứng như trời trồng gần công sự trận địa đen thẫm in lên chân trời đang hồng rực. Mấy anh lính pháo thủ cầm mũ sắt ngồi nghỉ bên công sự đất đỏ nâu lở loét, nham nhở vì đạn pháo địch... Tôi vẽ bức tranh nầy từ cuối năm 1978 ở biên giới Tây Nam.
Con bé sụt sịt khóc:
- Con đã giải thích nhiều lần là bức tranh chỉ bày chớ không bán. Tác giả không hề có ý định kiếm tiền từ bức tranh. Nhưng người khách không chịu, nói: không bán, sẽ không rời khỏi phòng trưng bầy.
Tôi bảo:
- Hoạ sỹ mà có được một người yêu tranh như thế là hạnh phúc lắm đó cháu à. Đừng làm cho người ta mếch lòng. Sao cháu không nhẹ nhàng giải thích với khách để họ từ bỏ ý định mua hoặc hướng dẫn họ mua bức tranh khác.
- Nhưng thưa cô. Khách cứ ngồi lỳ ở cạnh bức tranh đến ba giờ đồng hồ. Gần mười giờ đêm, con không đóng cửa phòng tranh được. Khách là một người tật nguyền đi xe lăn nên con không nỡ... Lúc đó thì chú đi nhậu đâu đó về tạt qua. Chú bán liền, được những hai mươi triệu đồng.
Tôi kêu trời kêu đất. Con bé chuyển máy điện thoại cho chồng tôi, tôi bảo anh bằng mọi giá phải giữ bức tranh lại, nhưng anh đã nhận tiền và khách vừa ra khỏi cửa. Tôi sây sẩm mặt mày, hẫng hụt vì đánh mất một kỷ vật vô giá. Vội vàng thay quần áo, tôi lao xe ô tô trên đường đến gallery của mình mà lòng như lửa đốt. Giận chồng không để đâu cho hết. Anh đâu biết bức tranh Biên giới lúc hoàng hôn tôi vẽ từ năm mười bẩy tuổi giữa một trời lửa đạn.
*
* *
...Dạo ấy là mùa khô năm 1978.
Mặt trận biên giới Tây Nam đang đến hồi bỏng rát. Tin thắng trận hàng ngày hàng giờ dội về thành phố, nhưng thương binh cũng chuyển về tuyến sau dồn dập. Nghĩa trang liệt sỹ ở Gò Dầu và Trảng Bàng thêm nhiều mộ mới. Ở Sài Gòn, có lúc sôi lên sùng sục vì cái mùi chiến tranh đã lan về trùm lên thành phố. Nhưng đêm đêm, Sài Gòn vẫn lung linh, êm ả, thanh bình, như không hề có mất mát và chia ly.
Giữa những ngày vừa bình yên và chiến tranh ấy, tôi và mấy bạn sinh viên cùng lớp đáp xe đò, hoà vào dòng người thanh niên xung phong, bộ đội lên biên giới Tây Ninh. Chỉ có điều, chúng tôi không đi chơi, đi cầm súng mà đi thực tế. Hồi đó, chúng tôi đang là sinh viên Cao đẳng Mỹ thuật thành phố.
Ông trung tá, chủ nhiệm chính trị sư đoàn xem giấy giới thiệu xong, bảo:
- Tuần trước có cô nhà báo, nghe đại bác bọn Pôn Pốt bắn sang cứ ôm mặt khóc trong hầm, đến bữa cơm chẳng dám ra ngoài. Tôi chỉ sợ các cô các cậu không chịu nổi bom đạn, ba ngày lại bỏ về thành phố.
Tôi tự ái, muốn phát khóc, van nài:
- Cháu đọc truyện biết, ở ngoài Bắc năm 1970, sinh viên các trường Đại học xếp bút nghiên đi đánh giặc...
Ông trung tá ngắt lời tôi:
- Ghê chưa kìa! Thì tôi cũng trong số sinh viên dạo ấy. Đấy là thời cả nước có chiến tranh, miền Nam miền Bắc, nông thôn rừng rú... đâu đâu cũng bom đạn đỏ trời. Bây giờ, chiến tranh đang trước mặt các cô các cậu đó, nhưng sau lưng là Sài Gòn phồn hoa, rực rỡ, thanh bình... Thôi, để tôi bảo trực ban xếp chỗ nghỉ cho. Lán dã chiến gần đây thôi, cùng khu ở và làm việc của Sư đoàn bộ này.
Mừng quá! Suýt nữa phải trả về thành phố. Dạo ấy, tôi mới mười bẩy tuổi. Tóc xoã ngang vai, trẻ trung, tinh nghịch, tôi ra trận hồn nhiên quá; mà chiến tranh mỗi ngày một lan rộng và ác liệt. Pháo từ bên kia biên giới vẫn vãi xuống sông Vàm Cỏ Đông, rót xuống thị xã Tây Ninh, câu vào Gò Dầu Hạ. Mảnh đại bác cắt ngang cây bần ly, phạt đứt ngọn thốt nốt. Dọc đường biên, phum, ấp bị đốt sạch chỉ còn trơ trọi cột nhà cháy dở đen thui, đứng im không chịu đổ, uất ức chọc lên trời...
Từ Sư đoàn bộ, chúng tôi tỏa đi các ngả, theo các anh chị phóng viên báo Binh đoàn xuống tận các đại đội. Có lúc chớp chảo đến tận tiểu đội đang ở chốt, lấy tư liệu, ký họa ngay ở chiến hào. Phần lớn thời gian đi thực tế, chúng tôi vẽ trong tầm đại bác địch. Tuổi trẻ có sức mạnh riêng của thế hệ mình, chúng tôi không thấy gian khổ, vất vả, mà chỉ có lúc sợ cái chết, sợ bị thương vào mặt hay cụt tay thôi. Nhưng rồi cái sợ hãi cũng qua nhanh vì ở mặt trận biên giới Tây Nam, người ta đều sống như nhau; có nghĩa là nhịp điệu nhanh, mạnh, gấp gáp của chiến trận cuốn chúng tôi theo. Mãi sau này, tôi mới hiểu được vì sao một cô gái sinh viên như tôi đi vẽ ở mặt trận say sưa, hồn nhiên đến thế. Gần một tháng sau, để bảo đảm an toàn cho tổ sinh viên đi thực tế, người ta yêu cầu chúng tôi trở về Sư đoàn bộ vẽ và tổ chức một phòng tranh cho bộ đội lần lượt đến xem.
Tôi còn nhớ rất rõ buổi chiều trước ngày Bộ Tư lệnh Sư đoàn tổ chức “Rút kinh nghiệm giữ chốt”, có một chàng chuẩn uý tóc xoăn xuất hiện ở lán dã chiến Ban Tuyên huấn. Anh cắm cúi viết, vẽ cả sơ đồ có những mũi tên khác màu lên bảng. Gương mặt anh sạm nắng gió biên cương và hình như vương cả mùi thuốc đạn. Có thể anh rất từng trải trong trận mạc và ngày mai anh sẽ báo cáo điển hình.
Chiều hoe hoe nắng. Bóng lá những cây thốt nốt đổ từng đám loang lổ. Rừng biên ải im ắng. Dường như đang có cuộc củng cố trận địa và bổ xung quân của cả hai bên nên đại bác không thấy nổ nữa. Anh ra giếng lấy nước. Giáp mặt tôi, anh giật mình sững sờ:
- Trời ơi! Bông hoa rừng hiếm hoi miền biên ải!
Từ ngữ sặc mùi học trò, có lẽ đây cũng chỉ là một cậu ấm mới rời giảng đường chưa lâu. Tôi nghĩ thế và hất mái tóc xõa, bĩu môi:
- Đây không phải cổng trường đại học. Đừng chọc con gái. Tui hổng chịu đâu.
Anh nhìn tôi đăm đắm, rồi âu yếm:
- Cưng ơi! Em có lúm đồng tiền duyên lắm.
Anh khen làm tôi ấp úng như ngậm hột thị không nói thành lời. Con gái mới lớn lạ thế.
- Tên em là gì?- Anh lại hỏi.
Chưa kịp làm quen đã gọi là cưng, đã khen, đã hỏi tên. Tôi nóng bừng mặt, mắc cỡ, cái mắc cỡ của cô gái mới lớn được người khác giới khen. Tôi lắc đầu, chạy thình thịch về lán dã chiến của mình. Lán vắng lặng. Bọn bạn cùng đi đã xuống đại đội tăng - thiết giáp, vẽ ở đó đã hai ngày chưa về; chỉ có những bức vẽ treo khắp chung quanh cùng bức tranh trên giá tôi đang vẽ dở dang. Tôi lấy gương, đứng một mình lặng lẽ soi. Đúng là lúm đồng tiền tôi duyên thật! Lời khen của anh khiến tôi tự tin, tôi ngắm gương mặt mình trong gương và khẽ mỉm cười. Rồi tôi lại vẽ. Mải quá, lúc buông cọ đã thấy hơi thở của anh nóng hổi bên tai. Anh đến bên, lặng lẽ xem tôi vẽ Biên giới lúc hoàng hôn từ lúc nào chẳng biết.
- Em bố cục hình chặt chẽ. Dùng màu táo bạo quá.
Anh khen làm mặt tôi rạng rỡ. Tôi hỏi:
- Thế ra... anh cũng... thạo...
Không để ý đến câu hỏi nửa chừng của tôi, anh bảo:
- Cây thốt nốt mọc ở ngay trong thành công sự trận địa pháo cao xạ thế này thì quay nòng pháo thế nào được hở cưng? Người lính xem tranh Biên giới lúc hoàng hôn sẽ cười em đấy.
Tôi chịu anh nói đúng. Đi thực tế mà tôi lơ ngơ chẳng hỏi, chẳng quan sát tỉ mỉ, cứ như đứng ngoài cuộc, không hiểu gì chiến trận, đến một thuật ngữ quân sự cũng quên. Nhưng lòng tự ái của con bé mới thành người lớn trỗi dậy át cả lời nhận xét thẳng thắn, chân thành của anh. Tôi còn không nói nổi một lời cảm ơn. Anh không để ý đến trạng thái tình cảm của tôi. Anh ngồi lên võng, rút cây chì 4B trong túi ngực, lấy tờ giấy và kê lên hai đùi vẽ...
Tôi nhận ra chân dung mình. Bằng các đường nét phác thảo nhanh, gương mặt, đôi mắt, hai lúm đồng tiền của tôi sống động, thần thái đến lạ lùng, mà ngay cả tôi cũng chưa tự họa chân dung mình có hồn vía như thế. Duy chỉ cái môi hơi cong bướng bỉnh, mái tóc ngắn không xoã mà hất sang phải, đôi mắt sáng lắm. Anh thoáng nhìn tôi và mỉm cười tinh nghịch, viết nguệch ngoạc dòng chữ ở góc bức vẽ: Tình yêu của anh. Tôi bối rối thực sự. Anh ghi tiếp chữ: Tặng... , rồi ngừng lại, ngẩng lên. Lần này thì mắt anh nhìn tôi đăm đắm:
- Đọc tên em đi cho anh đề tặng.
- Hổng dám đâu!
Tôi cúi đầu, hai má nóng ran...
Lạ quá! Cả buổi chiều hôm ấy, dường như anh không làm được việc gì. Anh có vẻ bần thần thế nào đó, chốc chốc lại quay người nhìn trân trân sang lán dã chiến, nơi tôi đang vẽ. Tôi thấy lòng mình cũng xốn xang, đi ra đi vào. Bữa cơm chiều, tôi đi ăn muộn. Anh còn đến chậm hơn. Anh bưng đĩa quân dụng hai ngăn đựng nhiều thức ăn theo tiêu chuẩn đặc biệt, đến ngồi bên cạnh tôi. Cái dây chuyền bạc có móng hổ đeo toòng teng ở cổ anh, nhìn rất nghịch ngợm. Mái tóc xoăn bồng bềnh xoã xuống trán, trông thật dễ thương. Anh chọn những miếng ngon nhất bỏ vào bát cơm của tôi. Ngượng ngùng, tôi chối đây đẩy. Anh ăn chậm, thỉnh thoảng lại gác đũa, chống hai tay ngồi nhìn tôi ăn, mắt thật buồn.
- Anh ăn đi. Nhìn dữ zậy, em chịu hổng nổi.
Anh cười hiền và lại nhìn tôi đăm đắm.
Tôi nhấm nhẳng hỏi:
- Ra trận, anh hổng sợ à?
- Em là con gái không sợ nữa là anh. Anh chỉ sợ mất bàn tay phải thôi. Mất bàn tay phải là không vẽ được. Lúc ấy, anh sẽ là người như thế nào nhỉ?
- Đừng! Anh đừng nói gở...
Anh gật đầu, nhìn tôi âu yếm và hiền từ. Tôi cảm thấy anh thành thật và thân thiết quá.
Đêm ấy, trời biên giới Tây Ninh đầy trăng sao. Đại bác phía bên kia không bắn sang nữa, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng đì đùng xa xa ngoài giáp biên rồi tắt hẳn. Ánh điện phía thị trấn Gò Dầu hắt lên nền trời một quầng sáng mờ đục. Lá cây thốt nốt thấm đẫm ánh trăng, gặp gió lại xào xạc, xào xạc.
Tôi ra sông Vàm Cỏ Đông tắm. Dòng sông mênh mang đầy ánh bạc. Nước mơn man làn da mát dịu. Lập lềnh trên nước, tôi ngửa mặt nhìn trăng sao. Trăng sáng rờ rỡ còn sao thì chi chít, nhấp nháy hoài. Dải Ngân Hà bàng bạc như chiếc khăn voan khổng lồ vắt hờ trên nền trời đêm. Trăng đổ ánh bạc xuống sông và sao cũng chen nhau ngụp lặn dưới dòng nước mênh mang này. Bất chợt tôi nhớ đến bài hát Vàm Cỏ Đông. Bao nhọc nhằn, lo lắng, ám ảnh chết chóc ở vùng biên dường như bay biến hết. Lòng thanh thản, dễ chịu, thư thái lạ. Đêm biên giới rõ ràng không hề có chiến tranh.
Lên bờ. Nước chảy lướt thướt xuống bàn chân. Gió đồng bưng thổi khẽ, xoa nhẹ lên tấm thân trần. Khoan khoái, hít gió căng vồng ngực. Mùi phù sa non, mùi lá bần ly quyện lẫn, thoảng bay. Bất chợt, có tiếng hát nho nhỏ theo chiều gió bay đến. Lời ca: Vàm Cỏ Đông! Vàm Cỏ Đông! Ơi hỡi dòng sông... cứ mỗi lúc một gần. Tôi lúng túng, mới kịp cài xong cúc áo cuối cùng, anh đã hiện ra. Anh giật mình, sững lại. Tôi vội vã thu bộ đồ ướt sũng.
- Xin lỗi! Anh không cố ý.
Tôi hất mặt lên, bướng bỉnh, hỏi:
- Sao anh... lại đến đây?
Giọng anh rầu rầu:
- Chiều nay, đánh dữ lắm. Thằng bạn anh ở đại đội tăng chết rồi. Chập tối mới biết. Anh vừa ở đó về.
Tự nhiên, tôi thấy thương anh, thương đồng đội của anh:
- Đó là lúc chiều. Còn đêm nay yên tĩnh lắm, em nghĩ sẽ không đánh nhau đâu. Anh ngồi xuống đi, nghỉ một chút.
Chúng tôi ngồi bên nhau. Sóng sông vỗ oằm oặp. Gió hơi lạnh. Vô tình, tôi hơi nép vào người anh. Vẫn mùi phù sa non, mùi lá bần ly và lẫn thêm mùi thuốc súng từ áo anh. Tôi ngước mắt nhìn người lính, trong lòng tin cậy và thương quá. Gương mặt anh sạm nắng gió, rắn rỏi đến lạ lùng và phảng phất một nỗi buồn khó tả. Bên anh, tôi cảm thấy gần gũi, tự tin; bỗng nhiên thấy mình nhỏ bé, muốn được tựa vào anh.
Anh bảo:
- Hết chiến tranh, anh sẽ về Hà Nội học nốt Đại học Mỹ thuật. Bây giờ anh tạm gác cọ, em gắng vẽ thay phần anh nhé.
Tôi im lặng, gật đầu. Hoá ra, anh đã vào nghề trước tôi. Chiến tranh đã bứt anh khỏi cuộc đời sinh viên. Và chiến tranh đã để cho chúng tôi từ hai đầu đất nước xa lắc xa lơ tình cờ gặp nhau. Một thoáng ân hận bởi thái độ bướng bỉnh lúc ban chiều. Tôi muốn nói một câu gì đó mà không cất nổi thành lời. Đúng lúc đó, anh khẽ khàng quàng tay lên bờ vai tôi. Tim tôi đập thình thịch, ngực dềnh lên như có sóng, da thịt bừng nóng. Anh xoay người lại, nâng cằm tôi lên và nhìn sâu vào trong mắt tôi. Tôi thảng thốt trong lòng: Trời ơi! Mắt anh có hình ngọn lửa...
Giọng anh đầm ấm, tha thiết:
- Anh yêu em.
Rồi anh ôm tôi, ghì rất chặt. Da diết quá! Nóng bỏng quá! Nghẹt thở! Lồng ngực tôi tưởng như vỡ tung ra. Nhưng rồi chẳng hiểu tại sao, khi đôi môi bỏng rát cuồng nhiệt lần tìm môi tôi thì tôi ứa nước mắt. Một thoáng thương yêu lẫn một chút căm ghét, giận hờn bùng lên. Bốp. Tôi đã giang tay tát vào mặt anh. Anh lặng người, đầu rũ xuống. Bầu trời đêm chao đảo. Trăng, sao nhảy nhót rối mù trước mặt. Tôi bàng hoàng, không tin mình vừa hành động đúng hay là sai. Nước mắt tôi trào ra.
- Anh... yêu... em... thực... lòng.
Anh cố nói rõ ràng từng tiếng một, rồi đứng dậy bước nặng nề về phía lán dã chiến.
Đêm khuya, tôi vẫn thao thức. Những gì xảy ra ở bên sông Vàm Cỏ vẫn ám ảnh trong đầu. Chiến tranh ngày càng ác liệt, chưa biết bao giờ sẽ kết thúc. Chiều mai, anh sẽ rời sư đoàn bộ trở lại chốt. Anh sẽ phải đối mặt với lửa đạn và không còn thời gian nhớ đến tôi nữa. Ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh, mà anh thì trong trắng quá. Hơn hai mươi tuổi, phải chăng đây là lần đầu tiên anh định tìm mùi hương trên môi con gái. Nếu không may nằm xuống, thì lòng anh có còn vấn vương, trĩu nặng vì chuyện mới xảy ra với tôi không? Thương anh quá! Tôi muốn vùng dậy chạy sang lán của anh, nhưng không sang nổi...
Rạng sáng.
Pháo bên kia biên giới lại câu vọt sang. Tôi chui vội xuống hầm. Pháo rơi gần quá. Căn hầm chữ A chao đảo. Lại có tiếng người kêu cháy. Nghĩ đến lán dã chiến của mình và những bức tranh, tôi hoảng hồn; nhưng lửa cháy to quá, tôi lại nép vào góc hầm.
Lúc sau, pháo ngớt, tôi lóp ngóp chui ra. Mấy xe tải trúng đạn pháo, bình xăng nổ, cháy rụi. Lán dã chiến treo tranh cháy tơi tả. Tôi hốt hoảng chạy lại. Chú Trưởng Ban Tuyên huấn Sư đoàn và một anh lính cần vụ đang đỡ chàng chuẩn uý tóc xoăn xuống cạnh cây thốt nốt. Thì ra, anh đã lao vào cứu những bức tranh khỏi cháy. Anh bị thương vào sống lưng và cụt tay phải đến khuỷu. Máu anh rơi cả vào bức tranh Biên giới lúc hoàng hôn vẽ dở dang của tôi...
Lát sau, anh tỉnh. Nhận ra tôi, anh cố nhìn thật lâu và khó nhọc hỏi:
- Tên... em... là... gì?
Lúc ấy, tôi bật khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc...
Xe cứu thương đến. Người ta đưa anh về tuyến sau. Tôi chết lặng, đứng nhìn theo. Chiếc xe Hồng Thập Tự xa dần rồi khuất hẳn vào bụi đỏ và những cây thốt nốt trong sáng sớm biên cương. Giật mình! Tôi mới sực nhớ chưa nói tên mình cho anh biết.
Hôm sau, chiến tranh bùng lên dữ dội toàn tuyến biên giới Tây Nam. Binh đoàn Cửu Long được lệnh chuyển quân làm nhiệm vụ mới. Chúng tôi trở về thành phố, mang theo những bức tranh đầy nắng gió, bụi đỏ, khói lửa và máu.
Năm tháng thời gian đã qua đi. Bức tranh vẽ dở dang, có nét xoá cây thốt nốt ở thành công sự trận địa pháo cao xạ thấm những giọt máu của anh ngày ấy, tôi vẫn cất giữ như báu vật vô giá. Tôi đã đi tìm anh khắp nơi. Gần hai mươi năm rồi! Tôi đã tốt nghiệp ra trường. Tôi đã thành đạt, được giải thưởng Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc, Giải thưởng về đề tài Chiến tranh Cách mạng và Người lính của Bộ Quốc Phòng. Qua vài cuộc tình, rồi tôi đứng đầu đứng số với người chồng bây giờ. Không thể nào quên anh được. Thỉnh thoảng trong những giấc mơ đêm tối trời, tôi vẫn thấy anh hiện về. Tôi thảng thốt kêu, nhưng chẳng thành lời: Bây giờ anh ở đâu? Chàng chuẩn uý tóc xoăn ơi!
Tôi đã để nguyên bức tranh vẽ dở dang thấm máu anh ngày ấy treo trong phòng vẽ và đặt ở vị trí trang trọng trong mấy cuộc triển lãm cá nhân, rồi treo ở gallery. Xem tranh, người khen, người chê, người lắc đầu không hiểu. Tôi lặng im, chẳng một lời giải thích. Bức tranh dở dang, thấm máu người lính càng bí ẩn, linh thiêng. Tôi cũng treo bức chân dung tôi mà anh ký hoạ dạo đó và cũng có người hỏi mua. Bán làm sao được, khi những tháng ngày đã qua trở thành kỷ niệm thiêng luôn ám ảnh đè nặng trên vai mình.
*
* *
Tôi xuống ô tô, xăm xăm bước vào gallery. Nhìn nơi treo bức tranh Biên giới lúc hoàng hôn trống hoác một mảng tường, lòng tôi quặn đau, cái buồn ập đến. Con bé nhân viên bảo:
- Đây! Ông khách ngồi trên xe lăn chỗ này đăm đắm nhìn bức tranh của cô. Năn nỉ hoài con không bán, ông khách lăn xe đi vòng quanh phòng tranh. Nhìn thấy bức ký hoạ chân dung cô, ông khách giật mình, gọi cháu đến hỏi: “Chủ gallery của cháu là ai?” Con biểu là chồng người con gái trong tranh này. Lạ lắm cô ạ! Ông khách lặng người đi và vội vã lăn xe ra ngoài. Rồi bất chợt vòng xe lăn quay trở lại đòi mua bằng được bức Biên giới lúc hoàng hôn. Vừa lúc đó, chú về, chú bán liền...
Tôi thở dài ngao ngán, bất lực, ngó vào phòng trong. Chồng tôi đang đếm tiền. Anh nói vọng ra ngoài:
- Cao giá lắm. Tiền trao cháo múc rồi. Người khách không đồng ý cho chuộc. Thôi, vẽ lại bức khác, em ạ.
Có ai làm lại được quá khứ đâu! Đó là cả một quãng đời xưa luôn ám ảnh, in đậm dấu không thể nào quên được. Có ai bán cả một quãng đời lấy những đồng tiền xanh đỏ? Tôi chỉ còn biết kêu lên trong lòng: Chồng ơi là chồng!
Buồn quá! Tôi lặng im đi ra khỏi cái nơi đức ông chồng đang đếm và tận hưởng niềm sung sướng nghe tiếng tiền kêu sột soạt. Lái xe ô tô đi chầm chậm, nhẩn nha, lòng vòng chưa muốn về nhà, tôi ngẩn ngơ, đau xót như vừa mất một người thân. Đã hơn nửa đêm, đèn đường sáng trắng như ban ngày. Trống vắng quá.
Thật bất ngờ! Cứ ngỡ đang mơ. Tôi bắt gặp người đàn ông đang vòng cánh tay trái ôm bức Biên giới lúc hoàng hôn, và người đàn bà đằng sau đẩy xe lăn đi ngược chiều. Phanh xe gấp. Tôi chưa kịp mở cửa bước xuống đường thì bức tranh đã trôi ngang qua ô cửa xe. Trời đất ơi! Người đàn ông tật nguyền ngồi trên xe lăn, hai chân teo tóp buông thõng, tay phải cụt đến khuỷu. Nhoang nhoáng trước mắt tôi là mái tóc xoăn bồng bềnh rũ xuống vầng trán cao, là khuôn mặt nhàu, khắc khổ, là vòng dây bạc có cái móng hổ đeo ở cổ... Chẳng lẽ đây lại là anh? Trời đất ơi! Chàng chuẩn uý tóc xoăn ngày nào đây ư? Mắt tôi nhoè đi, đầu gục xuống vô lăng,...
Lúc tôi ngẩng đầu lên thì người đàn bà đẩy xe lăn và người đàn ông tàn tật ôm bức tranh đã mất hút vào màn đêm.
Truyện ngắn của Sương Nguyệt Minh
Nguồn: Tienphong online
Áo khoác đông cho dân văn phòng


Áo khoác mỏng bằng kaki màu sữa thật đẹp dành cho những bạn gái ưa sự trẻ trung, lịch thiệp. Giá của sp: 295.000 VNĐ. Sp có bán tại Shoponline24h


Chiếc áo khoác dạ đen ngắn này thật thích hợp với bạn gái năng động. Với kiểu áo này nếu kết hợp thêm một đôi bốt cao cổ thì thật tuyệt. Giá sp: 545.000 VNĐ tại ShopZoZo

Thật cá tính với màu xanh nổi bật. Với chiếc thắt lưng làm điểm nhấn bạn thật thoải mái và tự tin đến sở làm. Giá sp: 545.000 VNĐ tại ShopZoZo.

Một mẫu áo khoác không thể thiếu trong mùa đông năm nay là áo khoác dạ kaki với rất nhiều màu sắc để bạn lựa chọn. Chiếc áo khoác trẻ trung, xinh xắn và cực kỳ ấm áp sẽ khiến bạn không bao giờ thấy ngại ngùng khi phải ra ngoài đường. Giá sp: 515.000 VNĐ có bán tại Shopzozo

Hiện nay tại shop thời trang Pivon có khá nhiều mẫu áo khoác rất đẹp, phù hợp cho bạn gái văn phòng. Mời bạn tham khảo những mẫu áo khoác đẹp đó nhé.

Áo khoác dài kaki bóng màu sữa mang đến sự sang trọng, quý phái. Giá sp: 1.659.000 VNĐ tại Pivon

Hay màu trắng tinh khôi mang lại sự trẻ trung. Giá sp: 1.659.000 VNĐ tại Pivon

Chiếc áo khoác màu đỏ thật không thể bỏ qua nếu bạn muốn thực sự nổi bật giữa khung cảnh âm u, lạnh lẽo của mùa đông. Màu đỏ sẽ mang lại cho bạn sự tươi trẻ, tràn đầy sức sống. Giá sp: 1.659.000 VNĐ tại Pivon

Nếu bạn là một người ưa sự nữ tính, áo khoác màu đông sẽ là lựa chọn đầu tiên của bạn. Chiếc áo khoác dài này có giá 535.000 VNĐ tại ShopZoZo

Một chiếc áo khoác dạ dáng dài màu vàng cũng là một mẫu áo khoác đẹp bạn nên tham khảo. Giá sp: 655.000 VNĐ tại ShopZoZo
(Nguồn: Xinhxinh)
Những tên miền "nguy hiểm nhất thế giới"
Kết quả nghiên cứu 27 triệu website trên thế giới do Hãng bảo mật nổi tiếng McAfee vừa công bố cho thấy các website của Cameroon là "nguy hiểm nhất thế giới". Theo đó, tên miền quốc gia của Cameroon (.cm) có mức rủi ro đến 36,7%, nghĩa là người dùng truy cập vào các website có tên miền .cm nguy cơ dính mã độc và những mối đe dọa bảo mật khác là 36,7%.
Hơn một nửa số website của Cameroon với tên miền .cm đã được McAfee kiểm tra và kết luận có các hoạt động chứa mã độc, phần mềm ăn cắp mật khẩu và phát tán thư rác. McAfee lý giải nguyên nhân tên miền .cm trở nên nguy hiểm nhất thế giới là vì sự khác biệt rất dễ nhầm với tên miền quốc tế .com vốn cực kỳ phổ biến hiện nay.
Trong thao tác gõ phím, người dùng rất dễ gõ .com thành .cm. Xác suất gõ nhầm lớn đã giúp những kẻ xấu chọn các website .cm có tên giống với những trang .com nổi tiếng là nơi tập trung virus, mã độc…
McAfee cho biết giới tội phạm trên khắp thế giới luôn chực chờ những người dùng vô tình gõ nhầm địa chỉ .com thành .cm để có cơ hội tấn công dây chuyền. Hãng bảo mật này cảnh báo người dùng phải cẩn thận khi gõ vào các website nổi tiếng có đuôi .com, bởi chỉ một thiếu sót khi gõ nhầm thành .cm thì có thể sẽ gặp nguy hiểm.
McAfee cũng lưu ý tội phạm mạng đang tìm kiếm những nơi có giá tên miền rẻ, dễ đăng ký nhưng quy định quản lý lại lỏng lẻo để đăng ký tên miền website riêng, tất nhiên, máy chủ - nơi chứa nội dung của website - có thể được đặt ở bất kỳ nơi nào trên thế giới để phục vụ những hoạt động và mục đích mờ ám đó.
ĐỨC THIỆN (McAfee, softpedia)
Nguồn: nhipsongso.tuoitre.com
"Về đi con"

TTO - Là đứa con hiếm muộn và là cháu đích tôn của dòng họ nên từ nhỏ tôi được bố mẹ và họ hàng hết sức chiều chuộng.
Tôi không phải làm bất cứ một việc gì, nhiệm vụ đơn giản chỉ là đi học chăm chỉ và cuối tuần mang về cho bố mẹ vài điểm tốt.
Cuộc sống của tôi cứ êm đềm, mộng mơ trôi qua như vậy đến năm lớp 12 thì tai họa bất ngờ ập đến: mẹ tôi mất trong một tai nạn giao thông. Lúc đó dường như cả thế giới trong tôi sụp đổ. Cảm giác thật tồi tệ và kinh khủng. Người mẹ luôn chăm sóc cho tôi hằng ngày, người mẹ lo lắng cho tôi mỗi khi đau ốm, người mẹ mà tôi hằng yêu quý - kính trọng đã không còn...
Những ngày sau đám ma mẹ tôi, bao trùm gia đình là một không khí ảm đạm, đen tối. Bố tôi như người mất hồn. Cả ngày, có khi cả tuần chẳng nói câu nào… Sự ra đi của mẹ tôi với ông quả là nỗi đau quá lớn và đột ngột..
Rồi bố tôi ngày càng trở nên khó tính. Ông luôn đánh mắng tôi dù chỉ là chuyện nhỏ nhặt nhất. Ông còn sinh ra rượu chè. Lúc đầu thì chỉ một hai chén, sau đó hầu như ngày nào cũng say xỉn… Say rồi ông lại lôi tôi ra đánh chửi.
Tôi như lâm vào ngõ cụt.
Tôi chán nản với đời, với việc học hành và bắt đầu kết thân với nhóm bạn xấu trong thị trấn. Việc học hành dần dần nhường chỗ cho những cuộc đi chơi thâu đêm, những chuyến đi “bão”. Ở đó tôi dường như con thiêu thân tìm được ánh sáng, cố đâm đầu vào để quên đi cuộc đời.
Tôi nhớ đó là một đêm cuối tháng 12, nhóm của tôi nhận lời thách đấu của một nhóm khác. Phần thưởng của cuộc đua lần này dư sức cho chúng tôi ăn tiêu một tháng. Đúng 0g, cuộc thi tốc độ bắt đầu. Tôi cầm lái dẫn đầu đoàn đua. Càng phóng nhanh tôi càng thấy phấn khích, càng thấy cảm giác được giải thoát khỏi cuộc đời buồn chán này…
Khi đến khúc cua cách đích khoảng 500m thì bất ngờ trước mắt tôi xuất hiện một quầng sáng chói lòa và tôi không biết gì nữa…
Tôi thấy mình miên man trên một cánh đồng sương trắng. Tôi thấy ngôi nhà xưa của mình ở đó, thấy bạn bè trường lớp cũ, thấy con đường thân quen mà tôi ngày xưa tôi vẫn đến trường… Rồi ai kia, mẹ... mẹ... Đúng là mẹ rồi. Người vẫn mặc bộ quần áo mà hôm mẹ ra đi… Tôi như điên lên, tôi gào mãi tên mẹ, tôi cố gắng chạy đến bên mẹ nhưng sao chân không bước nổi… Mẹ đứng đó, ánh mắt buồn sâu thẳm nhìn tôi ngấn lệ… Rất lâu mẹ tôi mới nói: "Về... về... đi... con” rồi tan vào làn sương mờ ảo.
Tôi chạy theo, gào lên nhưng trước mắt chỉ là sương khói.
Mở mắt, tôi thấy trước mắt mình là một màu trắng. Tôi thấy bố tôi khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ hoe… Thấy tôi tỉnh dậy, ông ôm chầm lấy tôi mà khóc.
…Sau 3 tháng nằm viện, tôi dần hồi phục và về nhà tự điều trị. Bố tôi từ sau ngày đó thay đổi hẳn. Ông quan tâm đến tôi nhiều hơn. Chăm sóc cho tôi, yêu thương tôi như ngày xưa khi gia đình tôi vẫn còn mẹ.
Tôi như bừng tỉnh nhận sau cơn mê dài, cố gắng tập vật lý trị liệu để đôi chân hồi phục nhanh nhất. Hơn 6 tháng sau, tôi dần đi lại bình thường. Nhưng có lẽ hạnh phúc nhất là tôi và bố đã tìm được sự cảm thông, tìm được hạnh phúc gia đình mà tôi và bố gần như đánh mất.
Sau khi bình phục hẳn, tôi đi học trở lại. Tôi học như một thằng điên. Tôi học để tìm lại những ngày tháng đã mất. Học cho bố mẹ tôi, cho tương lai của tôi.
Rồi tôi chọn trường y như để chuộc lỗi với bố mẹ. Tôi muốn dùng cả cuộc đời của tôi để cứu người, như chính bố mẹ tôi đã cứu tôi ra khỏi vũng bùn đen tối đó. Những cố gắng của tôi đã được đền đáp: tôi thi đỗ vào trường đại học y với số điểm gần như tuyệt đối…
Chuyện mới đó mà đã được 10 năm, tôi tốt nghiệp và chuyển về tỉnh làm để có thời gian chăm sóc bố hơn. Tôi đã có sự nghiệp tương đối vững và đã lập gia đình. Bố tôi tóc đã bạc và yếu đi nhiều. Nhưng đến bây giờ không một lúc nào, lòng tôi có thể quên được ánh mắt của mẹ và khuôn mặt buồn của bố tôi ngày ấy…
Bố và mẹ đã sinh ra tôi, nuôi tôi lớn và rồi lại cho tôi được sống lại một lần nữa khi tôi đan tâm từ bỏ nó. Ánh mắt đó, khuôn mặt đó có lẽ sẽ dõi theo tôi đến hết cuộc đời này… nhắc nhở tôi sống sao cho nên người, sống sao xứng đáng với cha mẹ mình…
Ngàn lần xin lỗi bố mẹ…
Ngàn lần cảm ơn bố mẹ…
THỦY - VŨ ghi
(Nguồn: Tuoitre.com.vn)
Thế hệ trẻ “1 triệu đô”
TTO - Một nghiên cứu ở Úc cho thấy hiện nay chi phí trung bình để nuôi một đứa trẻ từ bé đến trưởng thành tốn kém khoảng 1 triệu USD, bao gồm cả tiền mua đồ chơi, đi nghỉ mát…
| Lớp trẻ hiện nay quen với hàng hiệu và nhiều đồ đắt tiền hơn thế hệ trước - Ảnh: News |
Lớp trẻ mới được gọi là “thế hệ Z” - thuật ngữ dành cho những người sinh sau năm 1995. Nhà phân tích xã hội Mark McCrindle nhận thấy các gia đình tốn 384.543 USD để nuôi một đứa trẻ từ bé đến năm 18 tuổi mà chưa tính chi phí cho đi học tư, đi nghỉ mát hay những món đồ “không cần thiết” khác.
Họ giả định rằng thanh niên sẽ rời nhà năm 18 tuổi nhưng hiện nay thế hệ Z khó lòng làm được điều này bởi chi phí thuê nhà và các khoản thanh toán khác đang trở thành gánh nặng tài chính trong cơn khủng hoảng hiện nay. “Trong một gia đình Úc giờ đây phần lớn thanh niên vẫn ở nhà bố mẹ và cần hỗ trợ một số chi phí cho đến khi họ 24-25 tuổi. Do đó, chi phí mà mỗi gia đình phải lo cho một đứa con đến tuổi 24 hơn 800.000 USD” - chuyên gia McCrindle phát biểu trong nghiên cứu của ông.
Đó là chưa kể các khoản lặt vặt nhưng vẫn phải chi thường xuyên như đồ chơi, đi nghỉ mát, ăn tối ngoài tiệm, đi chơi công viên, thuê gia sư, tham gia câu lạc bộ thể thao, mua đồ trong phòng riêng… Chi phí này lên tới 3.000 USD mỗi trẻ một năm. “Điều này khiến tổng chi phí cho mỗi trẻ trong gia đình ở Úc khoảng gần 1 triệu USD - McCrindle nói - Như vậy, các ông bố bà mẹ giờ phải làm việc nhiều hơn để có tiền nuôi con và thế hệ Z là thế hệ tốn kém nhất từ trước đến nay”.
Nghiên cứu của McCrindle dựa trên khảo sát 4.500 người Úc, thấy rằng trung bình mỗi trẻ ở nước này có hơn 100 món đồ chơi, nhưng các ông bố bà mẹ sẽ vứt chúng hay cho đi sau 5 năm. Dường như tất cả người được hỏi đều thừa nhận họ chi hơn 100 USD để mua đồ chơi cho trẻ mỗi năm, một số khác chi 500 USD. Các bé gái chỉ chơi búp bê đến lúc 6 tuổi, trong khi thế hệ bố mẹ chúng chơi đến lúc 10 tuổi. Hiện nay hơn một nửa số đồ chơi trẻ em đều dùng mạch điện.
“Thế kỷ 21 còn chứng kiến lượng trẻ sinh đôi nhiều hơn. Các chiến dịch tiếp thị lại khiến trẻ biết đến hàng hiệu, thời trang sớm hơn bố mẹ chúng. Đó là gánh nặng với các ông bố bà mẹ hiện nay” - nhà phân tích này cho biết. 1 triệu USD chi phí đó có thể chia bình quân cho các khoản như ăn uống hơn 200.000 USD, nhà cửa và đồ đạc khoảng 160.000 USD, giải trí khoảng 150.000 USD, các dịch vụ khác 150.000 USD, quần áo và thiết bị cá nhân 120.000 USD, đi lại 120.000 USD, học hành, chăm sóc sức khoẻ 90.000 USD, số còn lại dành cho các khoản lặt vặt khác.
PHAN ANH (Theo Economic Times)Nguồn: tuoitre.com.vn
Thời trang Đông - Xuân cho bạn trẻ
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
Áo khoác đông ấm áp

(Xinh xinh) - Mấy hôm nay trời thật lạnh, ra ngoài đường bạn không thể không khoác những chiếc áo khoác dày ấm áp để giữ ấm cho cơ thể. Chính vì vậy hôm nay Xinh Xinh xin giới thiệu với các bạn một số mẫu áo khoác đẹp, dày, ấm.

Chiếc áo khoác lông màu đen truyền thông giúp bạn trở thành một quý cô, quý bà thành đạt xinh đẹp















Chiếc áo khoác da loang màu nâu trông thật lạ và cá tính và không kém phần ấm áp.

Áo khoác dạ là một sự lựa chọn phổ biến vừa đảm bảo đủ ấm vừa rất dễ mặc với nhiều màu sắc phong phú.

Xinh Xinh hy vọng với những mẫu áo khoác trên, bạn sẽ trở thành quý cô xinh đẹp trong mùa đông này.
(theo xinhxinh)






























